Và rồi, phép màu xảy ra. Khi chuông đồng hồ điểm 12 giờ, một chiếc xe Peugeot cổ lăn bánh, mời Gil bước lên. Thế là anh được đưa trở về những năm 1920 – thời đại mà anh hằng ao ước. Anh gặp F. Scott Fitzgerald, nghe Zelda nói những lời điên rồ, uống rượu với Ernest Hemingway (người mà câu nói nào cũng đầy uy lực và nam tính), và nhờ Gertrude Stein đọc bản thảo cuốn tiểu thuyết đầu tay.
Ngay từ những giây phút đầu tiên, phim đã khiến khán giả say đắm bởi những thước phim mở đầu chậm rãi như một tấm bưu thiếp sống động về Paris. Cảnh quay về tháp Eiffel, những con phố lát đá ướt át sau cơn mưa, những hàng cây bên sông Seine… tất cả đều được phủ lên một lớp màu vàng ấm áp, lãng mạn. Nếu bạn yêu Paris, bạn sẽ thấy nhớ. Nếu bạn chưa từng đến, bạn sẽ thèm được đặt chân lên mảnh đất này. xem phim midnight in paris
Sau khi xem xong, tôi chợt nhận ra rằng: Có lẽ, thay vì mơ về một quá khứ không bao giờ trở lại, chúng ta nên trân trọng hiện tại. Gil đã tìm ra câu trả lời: Anh chia tay Inez (người thuộc về hiện tại khô khan) và ở lại Paris với một cô gái bán đĩa cổ (người cũng yêu những giá trị xưa cũ nhưng biết sống với thực tại). Đôi khi, hạnh phúc không phải là tìm về quá khứ, mà là tìm được một người cùng chung nhịp đập với trái tim mình ngay ở thời điểm hiện tại. Và rồi, phép màu xảy ra